Bản ngã là gì?

Mỗi người sâu trong chúng ta đều có một bản ngã hay cái tôi tự cao từ đại cho mình là nhất, vậy theo bạn bản ngã là gì? Bản ngã có phải là bản chất không? Và bài học rút ra cho chúng ta. Hãy cùng nhau đi tìm nhé.

1. Bản ngã là gì?

Hiểu một cách đơn giản bản ngã chính là sống với cái tôi của chính mình, phát triển cái tôi lớn dần để khẳng định cái tôi của chính mình. Sự khác biệt về suy nghĩ, nhận thức, tính cách hay việc làm,…của mỗi người có thể xuất phát từ Bản ngã trong chính con người họ.

Trong nhiều cuộc tranh luận, thì “cái tôi” chính là nguyên nhân dẫn tới thất bại trong nhiều cuộc nói chuyện, tranh luận, khi cái tôi quá lớn nó sẽ làm hại chính bản thân họ.

2. Bản ngã được hiểu như thế nào trong các phạm trù

Theo triết học bản ngã được hiểu là cái tôi ý thức hay đơn giản là tôi nhằm phân biệt cái tôi của mình (tính cách, suy nghĩ,lời nói,…) với những người xung quanh.

Trong tâm lý học, Bản ngã được hình thành từ khi con người sinh ra và qua tiếp xúc với thế giới bên ngoài nó mang vai trò trung gian nhằm liên kết giữa những tiêu chuẩn nhân cách xã hội và ham muốn vô thức của bản thân.

Trong phật giáo thì bản ngã chính là bản thân (tôi) là hạt nhân nghiệp lực và nghiệp lực là kết tinh từ hành động của ta qua thân miệng. Cái tôi được tồn tại ở thể trường tồn và hoàn toàn không bị ảnh hưởng bởi các yếu tố: sinh tử, nghiệp chướng,…

Từ đó cho thấy bản ngã chính là việc cho rằng bản thân là một cá thể riêng biêt, tách biệt so với thế giới và sẵn sàng chịu trách nhiệm, thực hiện nghĩa vụ của mình trong xã hội. Cái tôi tuy là sự tự do nhưng phải có giới hạn trong chính chúng ta. Qua việc khẳng định mình, cái tôi dần phát triển khi lớn thì trong phật giáo lại cho rằng đó là nghiệp chướng.

3. Bản ngã có phải là bản chất của bạn không?

Câu trả lời là không. Vì bản ngã (cái tôi) thực chất không phải là bản chất của bạn, nó chỉ là một loại ảo tưởng được phát sinh khi có sự đối lập, lúc mà bạn phải lựa chọn khi có sự việc trái ngược nào đó xảy ra. Tức là nó có thể sinh ra, luôn thay đổi, phát triển và suy tàn chứ không tồn tại vĩnh hằng

4. Bài học để kìm chế cái “tôi” khi nó quá lớn

Khi cái bản ngã hay cái tôi quá lớn thì bạn sẽ là người hay bao biện cho những hành động, lời nói hay thậm chí suy nghĩ của mình. Luôn cho rằng đó là bản chất vốn có của mình.

Ví dụ: như bạn làm một việc gì đó sai trái lại không chấp nhận rồi đổ tội hay đẩy trách nhiệm cho người khác. Người đó sẽ thấy bạn là một người ngạo mạn, đáng khinh,…Hậu quả là khiến bạn gặp rắc rối, không ai dám lại gần, ….

Bản ngã không phải là quá xấu xa, tuy nhiên khi vượt quá mức cho phép thì sẽ làm hại đến chính bản thân của chúng ta. Chính vì vậy cần kìm chế và vượt qua.

Mời bạn tham khảo:

  •  Chấp nhận thử thách, chấp nhận sự thật trong cuộc sống, cố gắng vượt qua nó bằng chính sức lực của mình. Đừng đổ lỗi cho số phận, thay vào đó hãy vượt qua cái tôi của mình bằng cách học tập rèn luyện hằng ngày.
  • “Đừng so sánh mình với bất kì ai trong thế giới này…nếu bạn làm như vậy có nghĩa là bạn đang sỉ nhục chính bản thân mình”. Vì khi so sánh mình với người khác thì bản ngã sẽ lớn dần, bạn có thể cho mình tài giỏi hơn người khác và ngược lại gây ra những điều không đáng có.
  • Lấy hiện tại để sống, không nên suy nghĩ quá nhiều về quá khứ hay mơ mộng hão huyền về tương lai. Biết tận dụng thời gian quý báu, biết vun đắp xây dựng, phát triển những giá trị cốt lõi tốt đẹp của bản thân, có như vậy bạn mới thành công.

Cảm ơn bạn đọc, chúc bạn một ngày mới vui vẻ tràn đầy năng lượng.

Tác giả: Phạm Hương